Có một điều tôi nhận ra sau nhiều năm theo dõi thị trường.
Đáy không xuất hiện khi mọi người bình tĩnh. Đáy chỉ xuất hiện khi niềm tin gần như biến mất.
Phần lớn nhà đầu tư không bán ở đỉnh.
Họ thường bán sau một chuỗi giảm rất dài, khi tài khoản không còn chịu nổi áp lực nữa.
Lúc đó, quyết định bán không còn đến từ phân tích.
Mà đến từ cảm xúc.
Khi nỗi sợ lớn hơn giá trị doanh nghiệp
Ở vùng đáy, thị trường không còn phân biệt doanh nghiệp tốt hay xấu.
Doanh nghiệp tăng trưởng cũng bị bán.
Doanh nghiệp nhiều tiền mặt cũng bị bán.
Doanh nghiệp đầu ngành cũng bị bán.
Không phải vì nội tại thay đổi chỉ sau vài tuần.
Mà vì người cầm cổ phiếu không muốn chịu thêm một ngày mất ngủ nữa.
Đó là thời điểm giá cổ phiếu phản ánh nỗi sợ nhiều hơn là giá trị doanh nghiệp.
Tôi không cố đoán đáy
Tôi chưa bao giờ nghĩ mình có thể mua đúng cây nến thấp nhất.
Điều đó gần như là không thể.
Thay vào đó, tôi quan tâm đến một câu hỏi khác:
Thị trường đang hành động như thế nào?
Giá có thể bị kéo lên hoặc đạp xuống trong ngắn hạn.
Nhưng hành vi của hàng trăm nghìn nhà đầu tư thì rất khó giả.
Khi số đông cùng bán bằng mọi giá, thị trường luôn để lại dấu vết.
Đó mới là thứ tôi theo dõi.
Hoảng loạn cũng có thể đo lường
Nhiều người nghĩ hoảng loạn là cảm xúc.
Tôi lại nghĩ nó là dữ liệu.
Khối lượng giao dịch.
Biên độ dao động.
Cấu trúc dòng tiền.
Áp lực bán.
Sự lan tỏa của nhịp giảm.
Tất cả đều có thể quan sát được.
Dĩ nhiên, không có hệ thống nào chỉ đúng chính xác một cây nến.
Sau tín hiệu tạo đáy, thị trường vẫn có thể còn rung lắc hoặc giảm thêm vài phần trăm.
Điều đó là bình thường.
Quan trọng hơn là:
Xác suất thị trường đang bước vào vùng tạo đáy đã tăng lên.
Tiền lớn luôn hành động khác số đông
Điều thú vị nhất tôi quan sát được là:
Khi nhà đầu tư cá nhân mất niềm tin nhất…
…lại thường là lúc dòng tiền lớn bắt đầu xuất hiện.
Họ không mua vì nghĩ ngày mai thị trường sẽ tăng.
Họ mua vì biết rằng:
Một doanh nghiệp tốt hiếm khi được bán rẻ quá lâu.
Nếu định giá đủ hấp dẫn, việc mua sớm hơn vài phần trăm không còn quá quan trọng.
Điều họ sợ hơn là đứng ngoài khi cả một chu kỳ tăng mới bắt đầu.
Kinh nghiệm của Koong
Sau nhiều năm đầu tư, tôi không còn cố gắng bắt đúng đáy.
Tôi chỉ cố gắng nhận ra khi thị trường đang bán tháo vì cảm xúc thay vì vì giá trị.
Khi một doanh nghiệp chất lượng vẫn giữ được nội tại, nhưng giá cổ phiếu bị bán xuống chỉ vì nỗi sợ của số đông, đó luôn là thời điểm tôi dành nhiều thời gian nhất để nghiên cứu.
Có thể mua sớm vài phiên.
Cũng có thể chịu lỗ thêm vài phần trăm.
Nhưng điều đó nhỏ hơn rất nhiều so với việc bỏ lỡ cả một chu kỳ tăng giá chỉ vì chờ đợi sự chắc chắn.
Thị trường luôn thưởng cho những người dám hành động khi mọi người còn nghi ngờ, chứ không phải khi tất cả đều đã nhìn thấy cơ hội.
